Don’t refuse to be busy – Những bận rộn không thể chối từ

I’ve been too busy lately that I haven’t gone out for months. Today, however, I went to an outdoor event. And it started to rain when we were in the middle of the fun. People ran to find shelters under umbrellas. For some reasons I didn’t run. I stayed where I stood and continued to dance with some friends. It rained harder and harder with heavier drops, and my body was soaked. I felt water dripping from my hair to my eyes, my face, my bare shoulders, my arms. I felt so sexy. I felt so alive. I felt a growing happiness inside. For the first time in my life, I danced in the rain.

——————

In a cultural exchange program for women volunteers organized by an international NGO in Stockholm in 2006 president of a big university in Berlin asked the leader of the American group, who was an extremely young, beautiful and talented woman this question: “You have just listed many admirable achievements with outstanding social activities in more than 20 states in America. May I ask you a question which is not very related: for the last 1 year have you ever worn a mini-skirt to a bar? And have you ever danced or got a little bit drunk?”

I still remember the woman, whose name was Michelle, was a little surprised and got somewhat confused because of such non-related question. But she still answered: “No, professor, I haven’t. I have been too busy and I’ve never thought of it or had the need to do it, either. Thus, I don’t mind at all.”

The professor (please let me open a bracket here, the professor is a man in his 60s, who was very respectable and pleasant) smiled and responded: “ I am sorry if I have made you feel confused. But I would sincerely advise you to spare some time from your work schedule next year to go to a bar, wear a mini-skirt, dance and smile. Do some crazy things if you desire to as long as they do no harm to other people. Because there are things that women can only do and should do when they’re young. We, men, wear trousers from the moment of consciousness to 80 years old if we’re still alive. But when an old lady turns 80, will she have the courage to wear a mini-skirt, walk on high heels, and kiss her lover in a bar?!”

Obviously, time is precious but it’s most precious in our prime – the prime of ladies. It’s the period of those months and years when we are allowed to live a life we want, to make mistakes, to be wrong, to be capricious, and to be somehow extravagant, to do some weird things (if we want to and have time to do them). It’s the days when we are more easily forgiven if we sincerely want to grow up and improve ourselves.

It’s scientifically proven that a woman’s brain allows her to multi-task without being confused as a man: she can cook and look after the children at the same time, can watch TV while answering the phone. In Vietnamese language, we call those skills “being mindfully capable”. Why should you wait to use those naturally given talents? Partly due to instinct, awareness and training, but most importantly due to our needs, we – women – want to live and touch all octaves of life. We want to fully live our prime, with wisdom and stupidity, both at work and at home, when single and when we have lovers, when available and when we’re married, even when newlywed and when we have children.

Women will still be busy but it’s business in their own concept: wise and graceful. They say that life needs tranquil spaces in between for patience and waiting, as well as moments when we do nothing but gain energy to be able to continue throwing ourselves into this mad living circle. I can put it in another way. Life will always be a chain of busy days and moments when we wait, rest, dream, and fill out leave application forms to travel. Being busy in these especially lovely businesses is just unable to be refused.

Author: Hồ Thạch Thảo – Translator: Vika Hương Nguyễn

 Trong một chương trình giao lưu văn hóa dành riêng cho các tình nguyện viên nữ của một tổ chức phi lợi nhuận toàn cầu tại Stockholm năm 2006, một vị hiểu trưởng của một trường đại học lớn tại Berlin đã hỏi nữ trưởng đoàn Hoa Kỳ cực kỳ trẻ tuổi, xinh đẹp và giỏi giang như sau: “Bạn vừa liệt kê rất nhiều thành tích đáng nể trong năm vừa qua của các bạn tại hơn 20 bang của Hoa Kỳ cùng những hoạt động xã hội vô cùng nổi bật, tôi xin hỏi một câu hơi ngoài lề: năm vừa rồi bạn đã bao giờ mặc váy mini đến quán bar? Và có nhảy nhót hay say sưa chút nào không?!”
Cô gái tên Michalle, tôi còn nhớ rõ, hơi ngạc nhiên và đôi phần lúng túng vì một câu hỏi không chút liên quan những vẫn trả lời: “Thưa giáo sư, tôi không. Tôi quá bận nhưng cũng không hề nghĩ đến hay có nhu cầu nên tôi không thấy phiền lòng gì.”

Vị giáo sư ấy (xin mở ngoặc, giáo sư là một người đàn ông tầm 60 tuổi, đáng kính và dễ mến) liền mỉm cười và đáp rằng: ” Ồ, xin lỗi nếu tôi làm bạn hơi khó xử. Nhưng tôi thật lòng khuyên bạn trong lịch làm việc năm tới hãy dành ra một phần thời gian biểu trong lịch làm việc để đến quán bar, mặc váy ngắn, nhảy và cười, hãy làm một vài điều rồ dại nếu bạn khao khát miễn là không phương hại đến người khác. Bởi với phụ nữ, có những việc chỉ có thể làm và nên làm khi còn thanh xuân. Đàn ông chúng tôi mặc quần dài suốt từ lúc có ý thức đến năm 80 tuổi nếu còn sống, nhưng lúc 80 tuổi, cụ bà là bạn có can đảm mặc váy mini, đi giày cao gót và hôn người yêu ở quán bar không?!”

Quả vậy, thời gian quý giá nhưng có lẽ quý giá nhất chính là tuổi thanh xuân của chúng ta. Thời thanh xuân của những cô gái. Những năm tháng chúng ta được phép sống theo ý mình, được phép lầm lạc, được phép sai, được phép bốc đồng và có phần ngông cuồng, được làm một vài điều quái gở (nếu chúng ta muốn và có thời gian để làm), những ngày mà chúng ta dễ được tha thứ hơn bao giờ nếu thật tâm muốn lớn lên và hoàn thiện.

Khoa học đã chứng minh, não bộ của phụ nữ cho phép họ làm được nhiều việc cùng một lúc mà không lúng túng như nam giới: họ có thể vừa nấu ăn vừa ngó chừng bọn trẻ, vừa xem TV vừa trả lời điện thoại. Trong ngôn ngữ của người Việt, những khéo léo đó được đặt tên là ‘đảm đang”. Còn chần chừ gì mà không tận dụng món quà tặng tuyệt vời ấy từ tạo hóa? Nhờ một phần bản năng có sẵn, nhờ sự ý thức và sự luyện tập nhưng quan trọng hơn hết, nhờ chúng ta muốn điều đó, chúng ta muốn sống và chạm tới tất cả những cung bậc của cuộc sống, muốn trọn vẹn một thời thanh xuân, cả khôn ngoan và khờ dại, cả nơi công sở và ở mái ấm riêng, cả khi độc thân và khi đã có người yêu, cả khi tự do và khi lập gia đình, cả khi vừa kết hôn hay đã có con cái.

Phụ nữ sẽ tiếp tục bận rộn nhưng sẽ bận rôn theo cách riêng của họ: khôn ngoan và duyên dáng. Họ nói cuộc sống cần những khoảng lặng, cần kiên nhẫn, chờ đợi, những lúc không làm gì cả để nạp năng lượng rồi tiếp tục lao vào guồng sống đảo điên. Hay tôi sẽ nói theo một cách khác là, cuộc sống sẽ luôn là những chuỗi ngày bận rộn và những lúc chờ đợi, những lúc nghỉ ngơi, những lúc mơ mộng, những lần viết đơn nghỉ phép để lang thang là những cuộc bận rộn đặc biệt đáng yêu không thể từ chối.

Tôi hi vọng lúc này đây, bạn đang bận rộn đọc entry này, trong vườn nhà, trong một chiếc chăn cam mềm mại hay lúc nghỉ trưa. Không sợ hãi, không nhìn đồng hồ, không cập rập ngó lịch reminder. Không vừa đọc vừa trả lời điện thoại. Và cuối cùng, bạn sẽ mỉm cười khi đặt tờ báo xuống vì tôi đang nói đến một điều thừa thãi: rằng bấy lâu nay bạn đã sống như những gì tôi muộn màng đề cập ở đây và sẽ tiếp tục như thế trong những ngày sắp tới. Hãy cứ thế đi! Rồi tôi sẽ tìm ra được bạn, người phụ nữ bận rộn đặc biệt nổi bật giữa đám đông hối hả ngoài kia.

Hồ Thạch Thảo

If Mum die… – Nếu mẹ chết

This is the first time (and very likely the only time) I’ve posted on my blog something I did not write or translate. This exception is a letter that has captured my mind ever since I read it. It is so meaningful that I would like to share with all of you, who treasure true love and family. I don’t have a husband or children yet, but I can picture myself being in a role of a loving wife and mother. I’d like to have beautiful daughters and a warm-hearted husband. And I dearly hope that I never have to write such letter like the beautiful-minded woman in the post which you are going to read now.
Đây là lần đầu tiên (và có lẽ là lần duy nhất) tôi đưa lên blog của mình một bài không phải do tôi viết hay tôi dịch. Ngoại lệ này là do bức thư dưới đây đã làm tôi suy nghĩ rất nhiều kể từ khi tôi được đọc. Bức thư thật ý nghĩa, và tôi muốn chia sẻ với những người bạn đến đọc blog của tôi, những người biết trân trọng tình yêu và gia đình. Tôi chưa lập gia đình, chưa có con, nhưng tôi có thể hình dung một ngày, tôi sẽ là một người vợ và một người mẹ đầy yêu thương của chồng con mình. Tôi sẽ có những đứa con gái thật xinh xắn và một người chồng nồng hậu. Và tôi rất thiết tha mong rằng tôi sẽ không bao giờ phải viết một bức thư nào tương tự như bức thư mà người phụ nữ có tâm hồn đẹp này phải viết. Bức thư đó xin mời các bạn đọc ngay bây giờ.

If Mum die….

Posted on Tháng Mười Hai 3, 2012by genderchats

By Phan Nguyet Anh

From the author Pham Viet Ha:
Tôi viết “Nếu m chết…” sau mt gic mơ l và mt đêm trn trc. Tôi gi tng nó cho các bn mình qu Đng Cm, nhng người sut 7 năm qua đã lng l giúp đ hàng chc nghìn bnh nhân ung thư nghèo. Ch nhn tin cho tôi “Ch dch bài em nhé, đ gi cùng bn tin Đng Cm.”
Tài dch ca ch tôi đã biết hơn mười my năm qua. Con người ch cũng vy. Tôi hiu rng khi bn dch mt câu chuyn, là khi bn k li nó bng ngôn ng khác, và công vic đó khó khăn chng kém vic bn viết ra mt câu chuyn mi. Thế nên, “if Mum die…” là ca ch. Cm ơn ch nhiu lm!

I wrote “If Mum die…” after a strange dream and a sleepless night. I sent it to my friends at the Sympathy Foundation, who have been offering help in silence in the last 7 years to tens of thousands of poor patients with cancers. She texted me: “May I translate your writing, so that I can have it printed on the bulletin of Sympathy?”
I have known her translating talent for more than ten years. I’ve also known her as an individual. I understand that when you translate a story, you actually are re-telling it in another language, and that work is no less difficult than writing a completely new story. That is why “if Mum die…” was written by you. Thank you very much, sister!

[The above part was translated by me – Vika Huong. The rest of the post I am also a reader like you.]

———————–

 I went to the hospital to visit my friend. She had been ill for a long time, and knew that things could only get worse, but was determined to fight so that she could stay longer with her loved ones. We sat next to each other on the iron bed covered with a stained sheet, looking over the next empty bed to the window, and talked about our children, about the places we had been to and wanted to go to, about the fresh smell of newly cut grass outside, and about the good tea houses in town. I rarely had the chance to sit in a quiet ward with only two beds like this. In the hospitals I was treated as a patient, or stayed as a carer of a sick relative, the number of patients was always twice or three times the number of beds available, and the wards were always filled with the noise of people groaning, shouting, complaining…

I suddenly saw a piece of folded paper sticking out from under the mattress at the head of the empty bed. My friend got up quietly, took the piece of paper and read out: ‘If Mum die, Dad and you kids must keep loving each other, and live happily for Mum as well’ – and burst out crying.

That night, in my dream, I went back into the ward where my friend was fast asleep on her bed. Next to the window, on the bed which had been empty in the morning, was a bald and skinny woman wearing a blue hospital patient uniform. She sat still for a long time, then skillfully took out a notebook and a pen from her bedside chest without touching the infusion bottle and so many tubes surrounding her. She wrote in big, clumsy letters which glowed like phosphor and flowed onto the paper under the dim light from the hospital corridor. I went towards her, leaned over and read:

“If Mum die, Dad and you kids must keep loving each other, and live happily for Mum as well.
Death is just a trip to a faraway land. The body no longer exists, but the soul remains and goes to live in another world. I will still be there somewhere, living with other good people who have left the world, like me, in a village of brown wooden houses with pink wild rose vines on the roof and little vegetable gardens, backing dark green mountains and facing the infinite blue sea. In my village, all the residents are very good people, who were kind and loved with all their hearts, who worked and lived honestly, and who were satisfied with what they had. They live there, silently watching and waiting for their loved ones.

I’d plant vegetables and raise chickens, make scented tea with flower petals, read books and cook in the kitchen. And I can see at any time how Dad and you are living through a dark green window at the left side of the house. The place where I’d be living is actually only a window away from where Dad and you are. So we would be really close, darlings.

If you want to cry, go ahead and do not fear that people will see your tears. But do not let sorrow drag you down, because I will go to a better place, and I am still close to you every day, every month, every year. My soul would get weaker and my plants would die if you no longer love one another, if you do bad things, or if you are not happy. So please live happily, work hard so that you have enough to live in comfort, and love a lot.

When I go away, I’d take away half of the life in Dad’s heart. Think about how hard it would be for your Dad to live only with half of his life and twice the burden. So share the housework with him, and take really good care of yourself, so that your Dad has a lighter burden and more joy for life. If somebody loves your Dad, love her. She would not be trying to take my place in the house – you would have an additional Mum instead. And who knows, she may be the person who was sent by me to accompany your Dad and to love you. Who knows, she may be a gift that life gives our family.

I had a happy life, thanks to you and your Dad. Live happily for me as well, so that my soul would continue to live and be happy in the other world.”

I put my arms around her shoulders to embrace her tight, but my arms were as heavy as stone and I could not even lift them up. It became so dark with a chilly wind rushing in, and white shadows moving so fast. Before everything blurred away, I saw her smile with tears rolling down her cheeks’.

Hanoi December 2012

Nếu mẹ chết….

Posted on Tháng Bảy 11, 2012by genderchats

Tôi vào viện thăm bạn. Chị mắc bệnh đã lâu, đã xác định là mọi chuyện sẽ xấu đi, nhưng vẫn kiên cường chiến đấu để được ở lại với người thân. Chúng tôi ngồi cạnh nhau trên chiếc giường sắt đệm bọc da, được phủ lớp ga trắng đã ngả màu vàng, nhìn qua một giường bệnh trống ra cửa sổ, và nói về tụi trẻ con, về những nơi mình thích đến, về mùi cỏ mới cắt thơm nhè nhẹ ngoài kia và những quán trà ngon trên phố.  Hiếm lắm, tôi mới được ngồi trong một phòng bệnh yên tĩnh hai giường thế này, bởi những bệnh viện tôi từng nằm hoặc chăm sóc người thân, số người bệnh luôn gấp đôi –gấp ba giường bệnh, nơi tiếng ồn, tiếng rên rỉ, tiếng quát mắng, tiếng ca cẩm va vào nhau chan chát xung quanh.

Tôi bỗng phát hiện ra một tờ giấy gập tư, được kẹp phía dưới tấm đệm, trên đầu giường bệnh trống. Nhẹ nhàng đứng dậy, bạn tôi khẽ rút tờ giấy ra, đọc “Nếu m chết, my b con vn phi yêu thương nhau đy nhé, và hãy sng tht hnh phúc cho c phn ca m  òa khóc!

Đêm đó, tôi mơ thấy mình quay trở lại căn phòng nọ, bạn tôi ngủ say trên giường bệnh phía ngoài. Sát cạnh cửa sổ, trên cái giường trống lúc sáng là một phụ nữ đầu trọc lốc, gầy gò trong bộ quần áo bệnh nhân xanh. Chị ngồi yên lặng rất lâu, rồi thật khéo,  lựa quay người giữa những dây truyền và thiết bị treo, lấy ra một cuốn sổ và cái bút bi từ ngăn tủ đầu giường. Chị viết! Những chữ viết màu tím to kềnh và nguyêch  ngoạc lung linh sáng như lân tinh chảy trên giấy trắng dưới ánh sáng mờ hắt vào từ hành lang bệnh viện. Tôi bước về phía chị, cúi người và đọc.

“Nếu m chết, my b con vn phi yêu thương nhau đy nhé, và hãy sng hnh phúc cho c phn ca m.
Cái chết thc ra ch là mt chuyến đi xa. Thân xác mt đi, linh hn li và chuyn đến sng mt thế gii khác. M vn s đâu đó, sng vi nhng người tt đã ri b thế gian như m, trong mt ngôi làng toàn  nhà g màu nâu, có nhng dàn tường vi n hng trên mái ngói, dãy núi xanh thm phía sau, nhng vườn rau xanh nho nh, và bin rng tri dài vô tn trước mt. Làng m , đu là nhng người tht tt, nhng người đã sng nhân hu và yêu thương hết lòng, đã lao đng lương thin và hài lòng vi nhng gì mình có. H đó, ch đi và âm thm quan sát nhng người thân.

M trng rau và nuôi gà ngoài vườn, ướp trà, đc sách và nu ăn trong bếp, và lúc nào m cũng có  th nhìn my my b con sng thế nào qua mt ô ca s màu rêu phía trái ngôi nhà . Nơi my b con sng và nơi m ch cách nhau mt ô ca s mà thôi. Thế nên, mình gn nhau lm đy.

Nếu mun khóc, các con c khóc và đng ngi người ta trông thy. Nhưng đng đ ni bun làm mình qu ngã, bi thưc ra m đến mt ch tt đp hơn, và vn luôn được gn các con mi ngày, mi tháng, mi năm. Linh hn m  s yếu đi và cây m trng s chết, nếu các con không còn yêu thương nhau na, nếu các con làm nhng vic xu, nếu các con không hnh phúc. Thế nên hãy sng tht vui, hãy làm vic chăm ch đ được sung túc và hãy yêu thương tht  nhiu đy nhé.

M đi xa, là ly đi mt na s sng trong tim b. Hãy c tưởng tượng b con ch còn mt na, mà li phi gánh nng gp đôi, s khó nhc vô cùng. Thế nên hãy chia s vi b vic nhà, chăm sóc bn thân tht tt, đ b con bt đi phn gánh nng, và đy thêm nim vui sng. Nếu có ai đó yêu thương b, hãy yêu thương người y. Cô y không c chiếm ly v trí ca m trong nhà, ch là các con có thêm mt người m na. Và biết đâu, đó là người mà m gi đến làm bn vi byêu thương các con. Biết đâu đó là món quà mà cuc sng đem tng nhà mình.

M đã sng mt cuc đi hnh phúc, chính là nh b và các con. Hãy sng hnh phúc cho c m, đ linh hn m vn sng và hnh phúc thế gii bên kia.”

Tôi quàng tay ôm vai chị, chỉ là muốn ôm thật chặt chị vào lòng, vậy mà hai cánh tay nặng như  bị đá đè, không thể nhấc lên. Không gian xung quanh sẫm tối, gió lạnh ào về và những bóng người trắng loang loáng lướt nhanh. Trước khi tất cả nhòe đi, tôi kịp thấy chị mỉm cười, dòng nước mắt long lanh ứa ra chảy dài trên má.

Tháng 7 năm 2012
Phm Vit Hà

Trước Khi Kết Hôn Với Z – Before MARRYING Z

Trưc Khi Kết Hôn Vi Z, Hãy Yêu Thương Trân Trng ABC Đi Bn – Before MARRYING Z, PLEASE LOVE AND RESPECT YOUR LIFE’S ABC! 

Tình yêu

Tình yêu
Trong các ngôn ngữ trên thế giới

Năm ấy, mùa Giáng Sinh, gió rét thổi hun hút trên những con phố lớn giữa những tòa cao ốc. Chúng ta thường cô đơn nhất khi một mình quấn khăn chạy xe lang thang trong gió rét, qua những cửa sổ nhà hàng đầy ánh đèn ấm áp và tiếng cười của người khác. Những đêm đông rét 7 độ thế này tôi đặc biệt nhớ Hà Nội. Tôi đã nghiện loại Vodka Thụy Điển vì những đêm mùa đông một mình nơi đất khách như thế.

That year, it was during Christmas Season, cold wind was blowing hard on big streets winding around skyscrapers. We often feel most lonely when we solely drive around in the cold blowing wind with scarves wrapped around our necks during the time when restaurant windows are brightly lighted up and filled with laughter inside. In a 7 degree Celsius cold night like that night, I dearly missed Hanoi. Because of those lonely nights on a foreign land, I became addicted to Swedish vodka.

Đêm Noel, tôi nhét chai Absolut thứ 52 mà tôi mua trong năm ấy vào túi áo khoác, rồi trùm mũ đi vào Viện nghiên cứu. Những người có gia đình thì đã về sum họp với gia đình, những bạn bè đã có người yêu thì đều đang vui vẻ ấm áp ở nơi nào đó với người họ yêu. Còn đúng một mình tôi đi qua ông cảnh vệ ở cổng trường, vào Viện nghiên cứu tìm một ông giáo sư hướng dẫn cũng cô đơn như mình.

It was Christmas Night. I stuffed the 52nd Absolut bottle that I had bought that year into the inner side of my coat, then putting on a hat, I went into my Research Institute. Those who had families had all gone back home for family reunions. Those who had lovers had, together with their loves, all fled to somewhere cozy and warm. Only me was staying back, walking pass the school’s security booth, entering the Research Institute to find my professor, who was, like me, all alone.

Tôi không hiểu vì sao ông giáo sư môn “Chuỗi cung ứng sản xuất” của tôi, vốn là cố vấn cao cấp của hãng máy tính Acer, lại còn ở lại Đài Bắc những năm này. Cả gia đình ông đã ở Mỹ, ngôi nhà của ông, con cái ông, thậm chí cái ô tô của ông cũng đã ở Mỹ. Còn một mình ông cặm cụi ở phòng nghiên cứu dưới chân núi này, suốt mùa đông này sang mùa hè khác. Tôi gõ cửa phòng ông rồi bảo, tôi muốn mời ông uống rượu với tôi tối nay! Ông chỉ có hai cái ly uống rượu vang, miệng rộng và đế mạ vàng, nhưng cũng chẳng sao.

I could not understand why my “Supply Chain Management” Professor, who used to be a Senior Consultant for Acer, remained staying in Taipei during all these years. His family was in the States, his house, his children, even his car were all in the States. But the man himself was completely wrapped up in research projects in this lab located at the foot of a hill, from winters to summers. I knocked on his door and invited him to drink with me tonight! He only had 2 wine glasses, which had gold plated handles. But that did not matter.  

Ông giáo sư hỏi tôi, luận văn tốt nghiệp đã viết đến chương nào? Tôi hỏi ông giáo sư, bao giờ ông về Mỹ với vợ? Ông giáo sư nói, đối với đàn ông thì đàn bà là người tình đầu tiên và sự nghiệp là người tình cuối cùng. Sự nghiệp của ông là ở đây thì làm sao ông đánh đổi được?

The professor asked me how my thesis was going on. I asked him when he would fly back to the States to see his wife. The professor said: “for men, women are their first loves, while careers are their last loves.” His career was located here in this land, how could he sacrifice it?

Chúng tôi lan man sang nói chuyện người tình. Cho đến khi chúng ta cưới, chúng ta sẽ thử yêu qua vô số người và vô số lần. Có khi yêu chỉ là một người thoáng qua một lần gặp duy nhất. Chỉ là cái nắm tay đầu tiên của tuổi mười lăm, hay người đàn ông mà bố mẹ ép gả năm mười tám. Có nhiều người ta yêu mà ta chẳng bao giờ nói được ra. Có thứ tình yêu chỉ ở trên mạng, sau khi gặp nhau, là chấm hết.

We then rambled on to the topic of lovers. Until the moment we got married, we would always try to love many people many times. Sometimes love happened to someone with whom we met only once and for a short while. Sometimes love happened through a holding hand thing of some 15 year old youngsters, or with someone our parents forced us to marry while we were 18. There were people who we loved but we’d never tell. There were cyber loves which ended right after we met in real life.

Có nhiều loại tình yêu. Nhưng không mối tình nào giống mối tình nào.

Có nhiều loại tình yêu. Nhưng không mối tình nào giống mối tình nào.

Tôi nói, đàn bà chúng tôi khác đàn ông ở chỗ, đàn ông luôn là người tình đầu tiên và người tình cuối cùng. Đàn ông dù phải chết một mình giữa chiến trường vẫn rất hào hùng. Đàn bà nếu phải chết cô đơn trên đống tài sản và đồ hiệu, nước hoa mình ưa thích, đó là cái kết cục sợ hãi nhất. Nói gì thì nói, cái người tình cuối cùng (thường là người chồng) đối với đàn bà mới là thứ quan trọng nhất đời. Vì thế, nên chúng ta yêu nhau và cặp đôi để khỏi cô đơn đối diện cuộc đời này.

I said that we, women, were different from men in that men had always been our first and last loves. Men feel heroic to die alone on battle fields. Women, if having to die on their treasures and their designer accessories, or among their favorite perfumes, would take it as the worst ending of all. Talking back and forth, a woman’s last lover (normally the one who ends up being her husband) is her most important matter in life. Thus, women love and couple up in order to avoid loneliness while facing this life.

Ông giáo sư nói, cô chẳng thể trân trọng chồng cô nếu cô coi thường tất cả những người đàn ông đã không đưa cô tới đám cưới. Nói một cách khác, cho tới lúc ta gặp người đàn ông của đời ta, là người đàn ông hoàn hảo xếp cuối cùng hàng dài tìm kiếm của ta, thì ta sẽ phải yêu qua và gặp qua biết bao nhiêu đàn ông!

My professor said: You cannot respect your husband if you show disrespect to all the men that did not dance you to the wedding. In other words, until you find the man of your life, the perfect guy who is standing last in your long searching line, you will have to go through many love affairs and meet many men!

Chuyện tình của bảng chữ cái thật đơn giản:
The alphabetical love story, indeed, is very simple:

Mười lăm tuổi, ta yêu A. Vì A học giỏi và điển trai. A cũng yêu ta, vì ta ngây thơ. Nhưng ta sẽ chia tay A vì ta không cần mơ mộng nữa, ta muốn lãng mạn. Ta yêu B vì B lãng mạn. Nhưng khi đôi mươi, ta sẽ chia tay B vì ta muốn trưởng thành. Để trưởng thành, phụ nữ cần phải ra đi khỏi thứ tình yêu mơ mộng lãng mạn.

When you were 15 years old, you loved A, because A was an excellent student and he was cute. A, likewise, loved you, because you were an innocent girl. But you said goodbye to A because you grew up and you wanted a romance. You started to love B because B was romantic. But when you reached your 20s, you left B because you wanted to be mature. And in order to be a mature woman, you needed to get out of such dreamy and romantic amour.  

Nên ta yêu C. Vì anh C rất từng trải, nhưng C lại đang yêu ai đó, C đâu đoái hoài tới ta. Vì thế, ta yêu C nhưng ta lại nhận lời hò hẹn cùng D, vì D đang yêu ta quá, theo đuổi tán tỉnh hoài! Ta nhận lời yêu chỉ để lấp chỗ trống trong tim. Rồi một ngày, ta quen E, nên ta quyết định bắt đầu một mối quan hệ nghiêm túc với E. Ta bỏ D vì D nói cho cùng chỉ là một cậu trai si tình mà thôi, cậu chỉ là một miếng vá trong tim!

Therefore, you switched to love C, because C had yearly dose of vitamins. But C was in love with someone else, and he paid no attention to you. Thus, even though you were in love with C, you agreed to go out with D, because D was madly in love with you and followed you everywhere! You accepted the love from D only in order to fill the blank in your heart. Then one day, you got to know E, and you decided to start a new serious relationship with E. You dumped D because eventually D was just a lovebird you utilized as a patch for your heart!

Nhưng, E phản bội ta. Rồi F là người tình trên mạng làm ta vỡ mộng khi gặp mặt. Và sau vô vàn những lần tìm kiếm, yêu đương, vỡ tan mộng ước, thử hò hẹn lại, bị yêu đơn phương v.v… ta cuối cùng gặp X. Ta sẽ cưới X nếu như mẹ X không ngăn cản đám cưới đến thế.

But! E betrayed you. Then F was the lover you found online, who crushed your dream badly upon the first real life meet up. And after countless searches, loves, broken dreams and wishes, then re-dating attempts, one sided love miseries, etc. finally you met X. You would have been married to X if only his mother was not that fiercely fighting against the wedding.

Sau khi X cưới vợ, chẳng mấy lâu sau, ta đính hôn với Y, như một cách trả thù đời! Nhưng trong thâm tâm, ta luôn mong chờ một ngày nào đó, ta sẽ gặp Z, người đàn ông cuối cùng của đời ta, người tình tuyệt vời, người chồng đầy bao dung, người cha của những đứa con ta yêu thương trong tương lai.

Soon after X’s wedding to another gal, you were engaged to Y as a means of revenging life! But deep down inside, you always wished that one day, you would meet Z, who would be your last man in life, who would be an amazing lover, a forgiving husband, the father of your wonderful lovely children in the future.

Nhưng có thể Z sẽ không bao giờ xuất hiện trong đời ta! Hoặc đau đớn hơn, xuất hiện khi ta đã tay bồng tay mang, trong vị trí một người tình đứng bên đường trông theo. Hoặc, đau đớn hơn nữa, là ta gặp Z khi ta đã 70 nhưng chàng mới 17!

But Z might likely never show up in your life! Or even worse, he might appear as an admirer standing on the sidewalk observing you when you’re all done married with crying screaming kids. Or, it will even hurt much much more if you run into Z when you’re 70 years old while the lovely guy is just 17!

Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, cho đến trước khi gặp Z, ta phải yêu thương và trân trọng tất cả những ABC của đời mình. Chỉ bởi đơn giản, ta cũng chính là ABC của những người ấy! Hoặc là XYZ của họ, mà ta chẳng hề biết!

Whatever scenario it is, before we are able to meet with Zs, we must love and respect all of our ABCs that we’ve met in our lives. It is simply because we ourselves are ABCs of those people! Or we might be their XYZs without us knowing it!

Và chính yêu thương, trân trọng thật lòng mới khiến chúng ta nhanh chóng gặp được Z, mà chẳng cần phải duyệt qua hết cả bảng chữ cái! Nếu may mắn, Z chính là mối tình đầu. Còn không, có thể Z đã đứng sẵn ở ngay đâu đó trong cuộc tìm kiếm tình yêu. Nếu bạn coi anh ấy là Z của bạn, anh ấy sẽ là Z!

And it is love and respect that soon lead us to Z without having to go over every letter of the alphabet! If we are lucky, Zs are our first loves. If not, then Zs might already be standing there somewhere so close to us within our search for love. If you would like to consider someone your Z, then he will be your Z!

Năm nay mùa Giáng Sinh, ông giáo sư của tôi đã nghỉ hưu và “tốt nghiệp Viện nghiên cứu” theo như cách nói của ông, để về Mỹ với gia đình. Tôi cũng chẳng còn uống rượu với ai mỗi mùa Noel. Dù đôi khi, nỗi cô đơn vẫn đuổi tôi đi khỏi Hà Nội.

This year’s Christmas Season, my professor has retired and “graduated from the Research Institute”, as he would like to put it, to return to the US with his family. I, on the other hand, haven’t had wine with anyone else on other Christmas Eves. Though sometimes, the feeling of loneliness still kicks me out of Hanoi.

Tác giả: Trang Hạ. Translator: Vika Huong Nguyen

Có một câu ngạn ngữ Trung Quốc thế này:Có một SỢI CHỈ ĐỎ vô hình trói những con người mà số phận sắp đặt phải gặp gỡ vào nhau. Họ sẽ gặp ở một lúc nào đó, ở một chốn nào đó, hay trong một hoàn cảnh nào đó. Và dù cho sợi chỉ có bị kéo căng, hay bị cuộn rối, thì nó cũng sẽ KHÔNG  BAO GIỜ ĐỨT.

Có một câu ngạn ngữ Trung Quốc thế này:
Có một SỢI CHỈ ĐỎ vô hình buộc những con người mà số phận sắp đặt phải gặp gỡ vào nhau. Họ sẽ gặp ở một lúc nào đó, ở một chốn nào đó, hay trong một hoàn cảnh nào đó. Và dù cho sợi chỉ có bị kéo căng, hay bị cuộn rối, thì nó cũng sẽ KHÔNG BAO GIỜ ĐỨT.

Jan 2013