Dép trả lại rồi – I gave you your sandal back

Hanoi these days are brain-melting hot. Couples date by the lakes. Some sit on motorbikes, some on mats, and some on sandals. There’s this guy who likes a girl a lot, and he lends her his sandal to sit on. The guy tries to make the girl admit that she loves him, though he fails from time to time. In the end, he stands up and says: if you don’t love me, give me back my sandal, I’m freaking leaving this place!

Câu chuyện “không yêu, trả dép, bố về” không phải người Việt nào cũng biết. Khiếp, Hà Nội những ngày giữa tháng 5 nóng điên nóng đảo. Chẳng mượn dép ai để ngồi ở hồ hóng gió đâu, cũng chẳng phải trả lại dép cho ai về, nhưng đôi khi lòng vẫn quặn lên một niềm nhớ.

Đôi Dép – Sandals

Bài thơ đầu tiên anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ

The first poem I wrote for you
Was the one about a pair of sandals
Whenever my missing heart is tormented
Anything simple can turn into rhymes

Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau

When did those two sandals meet
Not lovers, why are they inseparable
Accompanying each other on every winding road
Together, they pace on velvet and wade in sand

Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng kẻ khác
Số phận chiếc này phụ thuộc ở chiếc kia

Walking together, worn out together, no one’s inferior
Sharing strength to fight against toughness
Never going beside anyone else no matter how prouder or more ashamed
One’s destiny is laid upon the other’s

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở thành khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

If there comes a day when one sandal is gone
Then all replacements will be lame
Still that resemblance, but the wearer will know
That these two are not the same

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

It is like us when we are not together
We still walk normally but we feel like slipping a step
Though next to us there are replacements
Inside, our souls are shaken

Đôi dép vô tri khăng khít song hành
Chẳng thề nguyện mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

The insensible pair of sandals is so attached
Without any vows, yet no lies
Without any promises, yet no betrayal
On any roads, the two never part

Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
Gắn bó nhau vì một lối đi chung

Can’t be without each other on all walks of life
Though one is right, the other is left
But I love you for the things that I don’t have
And we’re a close-knit on our common walks

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia…

Two pieces of life walking parallel, silently
Will stop only when there’s one left
One’s left means nothing’s left
Unless he finds the other half of his life…

Author/Tác giả: Nguyễn Trung Kiên

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s