Echo of March – Đồng vọng tháng ba

Hanoi in March is sluggish with the feeling that we have to count each hour for the days to pass because the days are gloomy, the weather is unpredictably cold or hot, and everything sweats. Saigon in March is bright sunshine, which is scattered with late afternoon quick rains which wash away the dirt to welcome cool nights.

It’s now March, the girl left Hanoi behind for a business trip to Saigon. She was waiting for her friend under a tree when some tiny white petals fell onto her hair. The very young motorbike keeper said in a deep southern voice: sister, please don’t wipe the petals away, they look so good being left there…

It was 10 o’clock at night. A light rain started to fall then stopped after some minutes. How cool the weather was! How could Hanoi ever enjoy such weather in March… A random poem reads:

The March rain is not enough to soak your hair
Just like me
I’m not enough to make you remember.
But do you know that love is a destiny,
And all my life I have been searching for it.

I’ve found you again on a windy balcony
When petals filled the ground around my feet
A little bit of debt
A little bit of bond
And a little bit of missing
Are just enough to melt us down with our unsaid loving words.

Listen to the echo of March
Listen to the season arriving
Singing the green Spring song of an unmarried lady…

March.
Do you remember what you owe me, girl?

It’s already March.

March.
Girl, you owe me a love story.

We had this tonight - Đêm nay uống cái này.

We had this tonight – Đêm nay uống cái này.

Hà Nội tháng ba uể oải, luôn có cảm giác phải đếm từng giờ để ngày trôi đi vì ngày thường u ám, nóng lạnh thất thường và nồm khắp nơi. Sài Gòn tháng ba là nắng chan hòa xen lẫn những cơn mưa chiều rào rào chóng tạnh, rửa sạch đường để đón buổi tối mát mẻ.

Tháng ba, cô gái bỏ Hà Nội lại sau lưng để vào Sài Gòn công tác. Buổi tối đứng chờ bạn dưới một tán cây, vài cánh hoa trắng nhỏ li ti bỗng rơi trên tóc. Cậu bé trông xe nói giọng đặc sệt miền Nam: chị đừng phủi đi, để vậy đẹp lắm…

10h khuya, trời bắt đầu mưa. Mưa chút thôi rồi lại tạnh. Thật mát! Hà Nội làm sao có được thời tiết này vào tháng ba… Bỗng nhiên đọc được ở đâu bài thơ này:

Mưa tháng Ba không đủ làm ướt tóc đâu em,
Cũng giống như tôi
không đủ làm em phải nhớ.
Nhưng em biết không, tình ta là duyên nợ,
Để suốt đời tôi mãi đa mang.

Tìm lại em bên hàng hiên ngày gió
Những cánh hoa bung đầy xao xuyến chân tôi
Một chút nợ
Một chút duyên
Một chút nhớ nhung thôi
Cũng đủ để mình tan ra cùng lời yêu chưa nói.

Nghe đồng vọng tháng Ba
Nghe mùa về trải thảm
Khúc xuân xanh cô gái chưa chồng…

Tháng Ba.
Em còn nhớ nợ tôi điều gì không?

Tháng Ba rồi.

Tháng Ba.
Em mắc nợ tôi một cuộc tình.

2 thoughts on “Echo of March – Đồng vọng tháng ba

  1. I am sorry that I usually drop by your blog but never say anything. But once again, I hear my heart racing when I read that beautiful poem. Your translation is just so earnest and beautiful. It touches to the deepest corner of my heart. Thanks a lot and keep up the amazing work!🙂

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s