If Mum die… – Nếu mẹ chết

This is the first time (and very likely the only time) I’ve posted on my blog something I did not write or translate. This exception is a letter that has captured my mind ever since I read it. It is so meaningful that I would like to share with all of you, who treasure true love and family. I don’t have a husband or children yet, but I can picture myself being in a role of a loving wife and mother. I’d like to have beautiful daughters and a warm-hearted husband. And I dearly hope that I never have to write such letter like the beautiful-minded woman in the post which you are going to read now.
Đây là lần đầu tiên (và có lẽ là lần duy nhất) tôi đưa lên blog của mình một bài không phải do tôi viết hay tôi dịch. Ngoại lệ này là do bức thư dưới đây đã làm tôi suy nghĩ rất nhiều kể từ khi tôi được đọc. Bức thư thật ý nghĩa, và tôi muốn chia sẻ với những người bạn đến đọc blog của tôi, những người biết trân trọng tình yêu và gia đình. Tôi chưa lập gia đình, chưa có con, nhưng tôi có thể hình dung một ngày, tôi sẽ là một người vợ và một người mẹ đầy yêu thương của chồng con mình. Tôi sẽ có những đứa con gái thật xinh xắn và một người chồng nồng hậu. Và tôi rất thiết tha mong rằng tôi sẽ không bao giờ phải viết một bức thư nào tương tự như bức thư mà người phụ nữ có tâm hồn đẹp này phải viết. Bức thư đó xin mời các bạn đọc ngay bây giờ.

If Mum die….

Posted on Tháng Mười Hai 3, 2012by genderchats

By Phan Nguyet Anh

From the author Pham Viet Ha:
Tôi viết “Nếu m chết…” sau mt gic mơ l và mt đêm trn trc. Tôi gi tng nó cho các bn mình qu Đng Cm, nhng người sut 7 năm qua đã lng l giúp đ hàng chc nghìn bnh nhân ung thư nghèo. Ch nhn tin cho tôi “Ch dch bài em nhé, đ gi cùng bn tin Đng Cm.”
Tài dch ca ch tôi đã biết hơn mười my năm qua. Con người ch cũng vy. Tôi hiu rng khi bn dch mt câu chuyn, là khi bn k li nó bng ngôn ng khác, và công vic đó khó khăn chng kém vic bn viết ra mt câu chuyn mi. Thế nên, “if Mum die…” là ca ch. Cm ơn ch nhiu lm!

I wrote “If Mum die…” after a strange dream and a sleepless night. I sent it to my friends at the Sympathy Foundation, who have been offering help in silence in the last 7 years to tens of thousands of poor patients with cancers. She texted me: “May I translate your writing, so that I can have it printed on the bulletin of Sympathy?”
I have known her translating talent for more than ten years. I’ve also known her as an individual. I understand that when you translate a story, you actually are re-telling it in another language, and that work is no less difficult than writing a completely new story. That is why “if Mum die…” was written by you. Thank you very much, sister!

[The above part was translated by me – Vika Huong. The rest of the post I am also a reader like you.]

———————–

 I went to the hospital to visit my friend. She had been ill for a long time, and knew that things could only get worse, but was determined to fight so that she could stay longer with her loved ones. We sat next to each other on the iron bed covered with a stained sheet, looking over the next empty bed to the window, and talked about our children, about the places we had been to and wanted to go to, about the fresh smell of newly cut grass outside, and about the good tea houses in town. I rarely had the chance to sit in a quiet ward with only two beds like this. In the hospitals I was treated as a patient, or stayed as a carer of a sick relative, the number of patients was always twice or three times the number of beds available, and the wards were always filled with the noise of people groaning, shouting, complaining…

I suddenly saw a piece of folded paper sticking out from under the mattress at the head of the empty bed. My friend got up quietly, took the piece of paper and read out: ‘If Mum die, Dad and you kids must keep loving each other, and live happily for Mum as well’ – and burst out crying.

That night, in my dream, I went back into the ward where my friend was fast asleep on her bed. Next to the window, on the bed which had been empty in the morning, was a bald and skinny woman wearing a blue hospital patient uniform. She sat still for a long time, then skillfully took out a notebook and a pen from her bedside chest without touching the infusion bottle and so many tubes surrounding her. She wrote in big, clumsy letters which glowed like phosphor and flowed onto the paper under the dim light from the hospital corridor. I went towards her, leaned over and read:

“If Mum die, Dad and you kids must keep loving each other, and live happily for Mum as well.
Death is just a trip to a faraway land. The body no longer exists, but the soul remains and goes to live in another world. I will still be there somewhere, living with other good people who have left the world, like me, in a village of brown wooden houses with pink wild rose vines on the roof and little vegetable gardens, backing dark green mountains and facing the infinite blue sea. In my village, all the residents are very good people, who were kind and loved with all their hearts, who worked and lived honestly, and who were satisfied with what they had. They live there, silently watching and waiting for their loved ones.

I’d plant vegetables and raise chickens, make scented tea with flower petals, read books and cook in the kitchen. And I can see at any time how Dad and you are living through a dark green window at the left side of the house. The place where I’d be living is actually only a window away from where Dad and you are. So we would be really close, darlings.

If you want to cry, go ahead and do not fear that people will see your tears. But do not let sorrow drag you down, because I will go to a better place, and I am still close to you every day, every month, every year. My soul would get weaker and my plants would die if you no longer love one another, if you do bad things, or if you are not happy. So please live happily, work hard so that you have enough to live in comfort, and love a lot.

When I go away, I’d take away half of the life in Dad’s heart. Think about how hard it would be for your Dad to live only with half of his life and twice the burden. So share the housework with him, and take really good care of yourself, so that your Dad has a lighter burden and more joy for life. If somebody loves your Dad, love her. She would not be trying to take my place in the house – you would have an additional Mum instead. And who knows, she may be the person who was sent by me to accompany your Dad and to love you. Who knows, she may be a gift that life gives our family.

I had a happy life, thanks to you and your Dad. Live happily for me as well, so that my soul would continue to live and be happy in the other world.”

I put my arms around her shoulders to embrace her tight, but my arms were as heavy as stone and I could not even lift them up. It became so dark with a chilly wind rushing in, and white shadows moving so fast. Before everything blurred away, I saw her smile with tears rolling down her cheeks’.

Hanoi December 2012

Nếu mẹ chết….

Posted on Tháng Bảy 11, 2012by genderchats

Tôi vào viện thăm bạn. Chị mắc bệnh đã lâu, đã xác định là mọi chuyện sẽ xấu đi, nhưng vẫn kiên cường chiến đấu để được ở lại với người thân. Chúng tôi ngồi cạnh nhau trên chiếc giường sắt đệm bọc da, được phủ lớp ga trắng đã ngả màu vàng, nhìn qua một giường bệnh trống ra cửa sổ, và nói về tụi trẻ con, về những nơi mình thích đến, về mùi cỏ mới cắt thơm nhè nhẹ ngoài kia và những quán trà ngon trên phố.  Hiếm lắm, tôi mới được ngồi trong một phòng bệnh yên tĩnh hai giường thế này, bởi những bệnh viện tôi từng nằm hoặc chăm sóc người thân, số người bệnh luôn gấp đôi –gấp ba giường bệnh, nơi tiếng ồn, tiếng rên rỉ, tiếng quát mắng, tiếng ca cẩm va vào nhau chan chát xung quanh.

Tôi bỗng phát hiện ra một tờ giấy gập tư, được kẹp phía dưới tấm đệm, trên đầu giường bệnh trống. Nhẹ nhàng đứng dậy, bạn tôi khẽ rút tờ giấy ra, đọc “Nếu m chết, my b con vn phi yêu thương nhau đy nhé, và hãy sng tht hnh phúc cho c phn ca m  òa khóc!

Đêm đó, tôi mơ thấy mình quay trở lại căn phòng nọ, bạn tôi ngủ say trên giường bệnh phía ngoài. Sát cạnh cửa sổ, trên cái giường trống lúc sáng là một phụ nữ đầu trọc lốc, gầy gò trong bộ quần áo bệnh nhân xanh. Chị ngồi yên lặng rất lâu, rồi thật khéo,  lựa quay người giữa những dây truyền và thiết bị treo, lấy ra một cuốn sổ và cái bút bi từ ngăn tủ đầu giường. Chị viết! Những chữ viết màu tím to kềnh và nguyêch  ngoạc lung linh sáng như lân tinh chảy trên giấy trắng dưới ánh sáng mờ hắt vào từ hành lang bệnh viện. Tôi bước về phía chị, cúi người và đọc.

“Nếu m chết, my b con vn phi yêu thương nhau đy nhé, và hãy sng hnh phúc cho c phn ca m.
Cái chết thc ra ch là mt chuyến đi xa. Thân xác mt đi, linh hn li và chuyn đến sng mt thế gii khác. M vn s đâu đó, sng vi nhng người tt đã ri b thế gian như m, trong mt ngôi làng toàn  nhà g màu nâu, có nhng dàn tường vi n hng trên mái ngói, dãy núi xanh thm phía sau, nhng vườn rau xanh nho nh, và bin rng tri dài vô tn trước mt. Làng m , đu là nhng người tht tt, nhng người đã sng nhân hu và yêu thương hết lòng, đã lao đng lương thin và hài lòng vi nhng gì mình có. H đó, ch đi và âm thm quan sát nhng người thân.

M trng rau và nuôi gà ngoài vườn, ướp trà, đc sách và nu ăn trong bếp, và lúc nào m cũng có  th nhìn my my b con sng thế nào qua mt ô ca s màu rêu phía trái ngôi nhà . Nơi my b con sng và nơi m ch cách nhau mt ô ca s mà thôi. Thế nên, mình gn nhau lm đy.

Nếu mun khóc, các con c khóc và đng ngi người ta trông thy. Nhưng đng đ ni bun làm mình qu ngã, bi thưc ra m đến mt ch tt đp hơn, và vn luôn được gn các con mi ngày, mi tháng, mi năm. Linh hn m  s yếu đi và cây m trng s chết, nếu các con không còn yêu thương nhau na, nếu các con làm nhng vic xu, nếu các con không hnh phúc. Thế nên hãy sng tht vui, hãy làm vic chăm ch đ được sung túc và hãy yêu thương tht  nhiu đy nhé.

M đi xa, là ly đi mt na s sng trong tim b. Hãy c tưởng tượng b con ch còn mt na, mà li phi gánh nng gp đôi, s khó nhc vô cùng. Thế nên hãy chia s vi b vic nhà, chăm sóc bn thân tht tt, đ b con bt đi phn gánh nng, và đy thêm nim vui sng. Nếu có ai đó yêu thương b, hãy yêu thương người y. Cô y không c chiếm ly v trí ca m trong nhà, ch là các con có thêm mt người m na. Và biết đâu, đó là người mà m gi đến làm bn vi byêu thương các con. Biết đâu đó là món quà mà cuc sng đem tng nhà mình.

M đã sng mt cuc đi hnh phúc, chính là nh b và các con. Hãy sng hnh phúc cho c m, đ linh hn m vn sng và hnh phúc thế gii bên kia.”

Tôi quàng tay ôm vai chị, chỉ là muốn ôm thật chặt chị vào lòng, vậy mà hai cánh tay nặng như  bị đá đè, không thể nhấc lên. Không gian xung quanh sẫm tối, gió lạnh ào về và những bóng người trắng loang loáng lướt nhanh. Trước khi tất cả nhòe đi, tôi kịp thấy chị mỉm cười, dòng nước mắt long lanh ứa ra chảy dài trên má.

Tháng 7 năm 2012
Phm Vit Hà

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s