Dép trả lại rồi – I gave you your sandal back

Hanoi these days are brain-melting hot. Couples date by the lakes. Some sit on motorbikes, some on mats, and some on sandals. There’s this guy who likes a girl a lot, and he lends her his sandal to sit on. The guy tries to make the girl admit that she loves him, though he fails from time to time. In the end, he stands up and says: if you don’t love me, give me back my sandal, I’m freaking leaving this place!

Câu chuyện “không yêu, trả dép, bố về” không phải người Việt nào cũng biết. Khiếp, Hà Nội những ngày giữa tháng 5 nóng điên nóng đảo. Chẳng mượn dép ai để ngồi ở hồ hóng gió đâu, cũng chẳng phải trả lại dép cho ai về, nhưng đôi khi lòng vẫn quặn lên một niềm nhớ.

Đôi Dép – Sandals

Bài thơ đầu tiên anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ

The first poem I wrote for you
Was the one about a pair of sandals
Whenever my missing heart is tormented
Anything simple can turn into rhymes

Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau

When did those two sandals meet
Not lovers, why are they inseparable
Accompanying each other on every winding road
Together, they pace on velvet and wade in sand

Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng kẻ khác
Số phận chiếc này phụ thuộc ở chiếc kia

Walking together, worn out together, no one’s inferior
Sharing strength to fight against toughness
Never going beside anyone else no matter how prouder or more ashamed
One’s destiny is laid upon the other’s

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở thành khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

If there comes a day when one sandal is gone
Then all replacements will be lame
Still that resemblance, but the wearer will know
That these two are not the same

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

It is like us when we are not together
We still walk normally but we feel like slipping a step
Though next to us there are replacements
Inside, our souls are shaken

Đôi dép vô tri khăng khít song hành
Chẳng thề nguyện mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

The insensible pair of sandals is so attached
Without any vows, yet no lies
Without any promises, yet no betrayal
On any roads, the two never part

Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
Gắn bó nhau vì một lối đi chung

Can’t be without each other on all walks of life
Though one is right, the other is left
But I love you for the things that I don’t have
And we’re a close-knit on our common walks

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia…

Two pieces of life walking parallel, silently
Will stop only when there’s one left
One’s left means nothing’s left
Unless he finds the other half of his life…

Author/Tác giả: Nguyễn Trung Kiên

Laughable Loves – Yêu vui vãi!

Don’t ever attempt to love your ex. Because re-loving someone you used to love is like re-reading a book you have read before. You already know how it ends, and that end will never change.

What a craptastic statement, which must be made by someone who rarely has good reads.

The book still holds that same content, yet the reader changes.

Or else, if the reader, like the book, doesn’t change that much then his way of reading might very well change.

What important is whether the book is worth reading and re-reading, and whether each time you read it, you understand it more, you find more interesting things in it.

And what even more important is whether we become more human or grown up, so that in our connection with either the book or ourselves, we discover interesting things that our stupidity hasn’t seen yet.

“Immortality” by Milan Kundera is such a book. The title sounds good, and it’s such a thick book. However it still stirs up the inspiration for us to read again and again. In other words, this book is almost one hell of immortality! This uncle is one of those most profound writers (and most interesting, too, because of his honesty), nevertheless not many people in Vietnam know of his name.

Let’s move to the topic of reading a human. Che Lan Vien (a Vietnamese poet) has this nice piece:

AN ALMOND TREE IN A SMALL PROVINCE

Kien An. An almond tree in a small province
Greenish green like the first days of our love
Suddenly makes me half-heartedly sad
I wasn’t me those days, was I?
(1980)

The finish line is the whole journey. Reading a book or reading a human, the interesting lies in the details, the wordings, the companionship, which are not the end. It’s easy to learn by heart the end, but the journey requires good driving skills and careful exploration to be understandable.

The person who wrote the above statement, if he doesn’t change his opinion as he grows up, then will always fall in love with the same boring person or book without even knowing.

That is to fall in love with the prejudiced and quibbling self of his.

Laughable Loves by Kundera(Cuốn: Những mối tình nực cười. Tác giả: Kundera)

Laughable Loves by Kundera

[Laughable Loves có thể được dịch ra tiếng Việt như thế nào?
- Những mối tình nực cười (dịch giả: Cao Việt Dũng. Nhã Nam 2009)
- Tình hài (Vika Hương Nguyễn dịch vớ vẩn)
- Những cái "tình" rất "cờ" (vẫn là Vika Hương Nguyễn dịch lăng nhăng)

The reason I translate this piece today is because Kundera and I share the same birthday.]
——————————
“Đừng bao giờ cố gắng yêu lại người yêu cũ
Vì yêu lại một người mình đã từng yêu cũng giống như
Mình đã từng đọc cuốn sách mình đã từng đọc
Bạn đã biết trước kết thúc của nó như thế nào
Và kết thúc ấy sẽ không bao giờ thay đổi”

Đoạn này của ai mà ngu vãi, chắc là kẻ ít đọc những thứ hay ho.

Cuốn sách vẫn ngần ấy nội dung, con người khác đi.
Hoặc nếu con người giống cuốn sách, không mấy thay đổi thì có thể cách đọc của ta thay đổi.
Quan trọng là cuốn sách có hay không để ta có thể đọc đi đọc lại, mỗi lần đọc lại hiểu hơn, thấy thêm nhiều cái hay hơn.

Và quan trọng hơn là ta có là người hay lên như lớn lên không, để trước cuốn sách/con người, ta thấy thêm được những cái hay mà sự ngu dốt của ta chưa từng thấy.

“Sự bất tử” của Milan Kundera là một cuốn như vậy. Phải cho chữ “sự bất tử” vào ngoặc kép không có bà con lại nhầm tên sách là “Sự bất tử của Milan Kundera”. Nghe cũng hay, sách dầy cộp mà vẫn gợi hứng để đọc đi đọc lại thì cũng gần như bất cbn tử rồi. Bác này là một trong những người viết sâu sắc nhất (và không kém phần hấp dẫn bởi cả cái thật) mà không nhiều người biết tên.

Nói sang chuyện đọc con người. Chế Lan Viên có bài này hay:

CÂY BÀNG TỈNH NHỎ

Kiến An. Cây bàng tỉnh nhỏ
Xanh xanh như buổi yêu đầu
Sực nhớ lòng buồn một nửa
Bấy giờ đã phải anh đâu?
(1980)

Đích đến là quãng đường đi, đọc cuốn sách, đọc con người hay còn là ở tình tiết, câu chữ, sự song hành, đâu phải là cái kết. Cái kết dễ thuộc, còn cái quãng đường đi thì đi kỹ, đi giỏi mới hiểu đường.

Cái người viết ra câu kia nếu lớn lên vẫn không nghĩ khác thì vẫn cứ yêu đi yêu lại một người/một cuốn sách dở mà có biết đâu.

Đó là yêu con người ái kỷ đầy định kiến và ngụy biện ngu ngốc của mình. Những bạn coi thường những bài thơ hay cũng vậy.

Author: Nguyễn Thế Hoàng Linh/Translator: Vika Hương Nguyễn

———————–

Love you long – Yêu em dài lâu

Poem and music

Someday a person asks a person what love is all about
A person moves closer to a person’s heart and replies: Clueless!
Someday a person asks a person what it means to regret
A person takes a person’s hand and replies: Don’t walk away!

That’s a part of a poem from the best selling poem book for the Valentine’s Season of 2013. I was given the book as a gift from a friend of my sister’s, who some months ago asked if I would ever translate her favorite song “Love you long” from Vietnamese into English. I totally forgot about it until some days ago I heard the song again while sitting on a cab:

Girl, you are like an autumn breeze
Flying me to a poem’s verse
On my way home through a park with falling leaves
Suddenly I hear my heart knitting up a reverie

 I’m dreaming of holding you in my arms in a rainy night
Whispering if life were a dream
Then please, girl, let me love you as deeply as my first love
I would love to love you longer.

I will love you, girl, until the heart stops beating
Until forever turns into a tik-tok
I will love you, girl, until the bees stop producing honey
Until the cuckoos forget their flying routes

 I am dreaming of holding you in my arms in a rainy night
Whispering let storms exist only in nightmares
Please, girl, let me love you as deeply as my first ever love
I would love to love you so much longer.

Girl, I would love to love you long
Girl, I would love to love you deeply
Girl, I have been loving you for so long
Girl, I would love to love you so much longer

2. Heritage
(This is something I’ve read recently from blogger – writer Trang Hạ.)
I think promiscuity is bad only when you run after two hares. If you are greedy, you want to have everything, you even cheat on one girl to love another girl, or deceive one guy to sleep with another guy, if you want to seek for benefits from your relationships. Other than that, you falling in love for several times in your life doesn’t make you a heart trafficker, nor you loving only once in your life can ever win you a crown for loyalty. [.......]

Falling in love so many times is bad only when after every history all you receive are regrets and mistakes. And what you carry with you into your marriage are countless meaningless quickies which you want to hide away from your fiance/fiancée. If your history is full of trashy things, then love becomes your burden.

But if you always live with a good heart, you love each person in a happy and sharing way, and you then part with wishes for good luck to them, and what remains are countless beautiful memories, then your love stories in the past are the history that improves you and makes you grow. Then no matter who you loved, how many times you’ve loved, as long as you did not make any mistakes to yourself and you did no harm to the other persons, then even though you angels are parted, you never become a broken winged angel.

Because your loves are your belongings that make your life so beautiful. Your previous loves have left no sequels but heritage for your soul.

Then you never hesitate to fall in love once again.

Painter/Tác giả: Bút Chì

Painter/Tác giả: Bút Chì

1. Thơ và nhạc

Có một ngày nào đó một người hỏi một người thế nào là yêu thương
Một người kề sát tim một người và trả lời- Không biết!
Có một ngày nào đó một người hỏi một người thế nào là hối tiếc
Một người nắm lấy tay một người và trả lời- Đừng bước đi!

Đó là một đoạn trong một bài thơ trích từ tập thơ bán chạy nhất mùa Tình nhân 2013 của Nguyễn Phong Việt. Tôi được tặng tập thơ này bởi một người bạn. Cô bé đó vài tháng trước có gợi ý cho tôi dịch bài “Yêu em dài lâu” ra tiếng Anh. Tôi quên bẵng đi mất cho đến khi mấy hôm trước vô tình nghe lại bài này khi đang ngồi trên taxi:

 Em như cơn gió thu bay bay nhè nhẹ
Đưa anh đi tìm vần thơ
Qua công viên lá rơi trên con đường về
Bỗng nhiên nghe lòng đan ước mơ

Mơ ôm em trong tay đêm mưa thì thào
Nếu đời là một giấc chiêm bao
Xin yêu em thiết tha như yêu lần đầu
Anh muốn yêu em dài lâu

Yêu em cho đến khi con tim ngừng đập
Cho thiên thu là một giây
Yêu em cho đến khi ong thôi làm mật
Đến khi loài chim quên lối bay

Mơ ôm em trong tay đêm mưa thì thào
Cho bão tố về làm chiêm bao
Xin yêu em thiết tha như yêu lần đầu
Anh muốn yêu em dài lâu

Em, anh muốn yêu em dài lâu
Em, anh muốn yêu em đậm sâu
Em, anh đã thương em từ lâu
Em, anh muốn yêu em dài lâu

2.      Di sản
(Đây là trích đoạn một bài của nhà văn – blogger Trang Hạ)

Tôi nghĩ rằng lăng nhăng chỉ xấu nếu bạn bắt cá hai tay. Nếu bạn tham lam, cái gì cũng muốn được, thậm chí dối cô này yêu cô khác, lừa anh này để cặp anh khác, tìm cách được lợi nhiều nhất từ các mối quan hệ. Còn thì, tình yêu chẳng phải vì bạn đã yêu quá nhiều nên bạn trở thành con buôn trái tim, hay vì bạn yêu chỉ một lần thì bạn được trao vương miện chung thủy. [....

.....] Yêu nhiều người chỉ tệ, nếu mỗi cuộc tình bạn đều để lại vô số hối tiếc, lỗi lầm. Và cho đến lúc kết hôn, hành trang sau lưng bạn là vô số cuộc tình chớp nhoáng vội vã không mấy ý nghĩa, bạn phải giấu người chồng/vợ chưa cưới quá khứ của bạn. Vì quá khứ toàn những điều chẳng hay ho gì! Thì yêu nhiều trở thành gánh nặng của bạn.

Còn nếu chúng ta luôn sống tốt, yêu mỗi người như một chia sẻ hạnh phúc nhất, và chia tay nhau với lời chúc phúc, những gì còn lại là vô số kỷ niệm đẹp, thì những cuộc tình trong quá khứ chỉ làm cho bạn ngày càng trưởng thành lên trong tình yêu. Và dù yêu ai, yêu mấy lần, bạn chưa từng làm điều gì có lỗi với bản thân, cũng không làm gì gây tổn thương tới người kia, thì đôi cánh thiên thần ấy dù đã chia đôi, tôi tin bạn không hề trở thành thiên thần cánh gãy.

Vì hành trang ấy tuyệt đẹp trong đời. Những cuộc tình đã qua không để lại di chứng, chỉ để lại di sản trong hồn mình.

Để bạn sẽ không bao giờ ngại ngần, để bạn dám yêu thêm một lần nữa trong đời!